Phồn Hoa Ánh Tình Không – Chương 8

19.05.2012

Phồn Hoa Ánh Tình Không
– muôn hoa rọi trời quang –

.

Tác giả: Tô Du Bính 酥油饼
Dịch:  Phi Thiên
Link: Mục lục

Chương 8

Hoa Hoài Tú nghe mà trợn mắt há mồm. Nếu những gì Quan Tỉnh nói là sự thật, thì rõ ràng Bộ Lâu Liêm có tâm hại chết Thi Kế Trung và Chu Liêu Đại. Rốt cuộc là loại ân oán gì, mới có thể khiến đường đường là sư phụ, lại không hề nể nang mấy thập niên tình thầy trò, đi xử lý chính đồ đệ của mình như thế?

Y tưởng tượng không nổi. Ngay như phụ thân của y, dẫu rất tức giận chuyện y đào hôn, cũng tuyệt đối không đuổi cùng giết tận.

Phàn Tế Cảnh hiển nhiên bị chân tướng hù cho chết đứng, mở miệng gọi liền mấy tiếng đại sư huynh vẫn không thể nói gì thêm.

Quan Tỉnh không hề ngạc nhiên trước sự thất thố của Phàn Tế Cảnh. Quá trình này chính hắn cũng từng trải qua.

Hoa Hoài Tú dẫu sao vẫn là người ngoài cuộc, khiếp sợ ban đầu qua đi, lập tức khôi phục lý trí, nắm bắt cơ hội mà chất vấn: “Các ngươi có biết nguyên nhân không?”

Thi Kế Trung im lặng quay đi, tay đưa lên như muốn quệt qua khóe mắt.

Quan Tỉnh nghiêng người, giúp cậu che chắn tầm mắt Phàn Tế Cảnh và Hoa Hoài Tú.

Lát sau, Thi Kế Trung mới quay đầu lại, gương mặt ráo hoảnh, nói: “Ta tự vấn lương tâm, từ nhỏ tới lớn luôn xem sư phụ như trưởng bối chí thân, không có nửa điểm bất kính. Ta không biết vì sao sư phụ phải đối đãi ta như thế.”

Phàn Tế Cảnh bất chợt nhớ tới một việc: “Nhị sư huynh có biết chuyện này không?”

Thi Kế Trung đờ mặt.

Quan Tỉnh diện vô biểu tình: “Ta từng bóng gió nhắc nhở, nhưng đệ ấy tuyệt không để ý.”

Hoa Hoài Tú nguyên bản chỉ cảm thấy Cửu Hoa Phái ai nấy đều lạnh lùng, nhưng hiện tại xem ra, quả thực rất quỷ dị.

Sư phụ trăm phương ngàn kế hạ độc thủ hại đồ đệ, mà sư huynh đối với sống chết của sư đệ hết sức lạnh nhạt bàng quan. Kẻ duy nhất bình thường chỉ có Phàn Tế Cảnh, nhưng Hoa Hoài Tú thình lình phát giác, kẻ như hắn ở trong một môn phái thế này, trái lại mới là cá biệt, hoàn toàn không ăn nhập gì với Cửu Hoa Phái nói chung.

Phàn Tế Cảnh nghe Quan Tỉnh nói thế, quả nhiên lo lắng không yên: “Đệ đi báo cho nhị sư huynh.”

Quan Tỉnh hầu kết giật giật, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Hoa Hoài Tú đa nghi hơn, hỏi tiếp: “Làm sao chứng minh được các ngươi lúc đó chỉ ở hoa viên, không đi đâu khác?”

“Không thể chứng minh.” Quan Tỉnh thản nhiên: “Cũng như lúc trước các ngươi vô pháp chứng thực chúng ta có ở trong phòng tán gẫu không.”

Đổi lại khi khác, Hoa Hoài Tú nhất định rất tán thưởng sự thẳng thắn của hắn, nhưng giờ khắc này, y chỉ cảm thấy biểu tình đối phương rất kiểu đang khiêu khích mình, thách ngươi làm sao gây khó dễ cho ta. Đúng như trong điển cố nghi người trộm búa (1), khi đã nghĩ một người hiềm nghi, nhìn ngược nhìn xuôi đều thấy nhất cử nhất động của người này thập phần khả nghi cả.

Thi Kế Trung đột ngột thốt lên một câu: “Bộ Lâu Liêm không phải do bọn ta giết.”

Cậu gọi thẳng tục danh Bộ Lâu Liêm chứ không như dĩ vãng một hai đều sư phụ, có thể thấy oán hận trong lòng sâu đậm đến mức nào, vốn trước còn có một lớp da che che chắn chắn, hôm nay đã bị xé toạc ra, mọi tình tự chôn sâu trong lòng vô pháp che giấu tiếp.

Phàn Tế Cảnh nhẹ giọng: “Có thể sư phụ có nỗi khổ riêng.”

Thi Kế Trung trừng trừng nhìn hắn, dường như muốn tìm kiếm trên mặt hắn nửa điểm dối lòng. Nhưng ngược lại, nhìn một hồi lâu, chỉ thấy được ẩn dưới vẻ mờ mịt hiển nhiên là một lòng kiên định, tựa chừng tôn kính dành cho sư phụ đã thâm căn cố đế trong đầu, bất luận xảy ra sự việc gì cũng không dao động được.

Quan Tỉnh nói: “Người chết đèn tắt, bất kể sinh tiền đã có những chuyện gì, hiện tại đều không còn trọng yếu.”

“Nhưng hung thủ là ai lại rất trọng yếu.” Hoa Hoài Tú phản bác.

Ánh mắt Quan Tỉnh băng lãnh hướng tới Hoa Hoài Tú.

Hoa Hoài Tú dung mạo thanh nhã mỹ lệ, thế gian khó gặp, nhưng trong mắt hắn, đẹp đến đâu cũng chả khác gì một khúc gỗ.

Phàn Tế Cảnh nhịn không được bước tới, kéo Hoa Hoài Tú lùi lại phía sau một bước, nói: “Đại sư huynh, đệ mong là sở tác sở vi của huynh đều đúng như huynh vừa nói.”

Quan Tỉnh thu lại lãnh quang trong mắt, nhàn nhạt nói với hắn: “Tuy ta không phải hung thủ, nhưng ta khâm phục hắn.”

Phàn Tế Cảnh đang ngẩn người, Quan Tỉnh đã xoay lưng đi về hướng hoa viên.

Thi Kế Trung đuổi theo hai bước, quay đầu nói: “Đệ không biết hung thủ là ai, nhưng hắn nhất định có nỗi khổ riêng.”

Hai người đi rồi, Hoa Hoài Tú cùng Phàn Tế Cảnh vẫn còn thẫn thờ tại chỗ.

Hoa Hoài Tú là mải nhìn cái tay đang túm lấy cánh tay mình, còn Phàn Tế Cảnh thì mải trông theo phương hướng hai huynh đệ vừa rời khỏi.

Hồi lâu sau.

Đại khái là Phàn Tế Cảnh bị tê tay bèn buông ra, lại bị Hoa Hoài Tú bắt lấy giữ chặt.

“Biểu ca?” Phàn Tế Cảnh bối rối ngó lom lom hai cái tay đang nắm thành một khối.

Hoa Hoài Tú vội ho một tiếng, kéo tay hắn giơ lên, chất vấn: “Bao lâu rồi ngươi không cắt móng tay hả?”

Phàn Tế Cảnh nhất thời không phản ứng kịp, nghĩ ngợi hết bảy tám cái chớp mắt mới trả lời: “Ba ngày trước.”

“Chả trách móng tay dài thòng.” Hoa Hoài Tú trợn mắt nói dối, đoạn hất tay hắn ra, lảng ngay sang chuyện khác: “Ngươi vừa suy nghĩ chuyện gì?”

Phàn Tế Cảnh nhẹ nhàng thở dài: “Ta đang nghĩ, có phải ta không nên tìm ra hung thủ không?”

Hoa Hoài Tú nhướn mày: “Là vì mấy câu đại sư huynh với ngũ sư đệ ngươi vừa nói?”

Phàn Tế Cảnh bảo: “Có lẽ người đó thật sự có khổ tâm.”

“Ngươi nghĩ sư phụ ngươi đối nhân xử thế thế nào?”

Y vẫn tưởng Phàn Tế Cảnh nhất định liền trả lời sư phụ đối hắn ân trọng như núi vân vân, nhưng đợi một lúc lâu, lại đợi ra được vẻ mặt sầu khổ của hắn.

“Ngươi dao động rồi?” Hoa Hoài Tú hoan hỉ.

Phàn Tế Cảnh chậm chạp ngẩng đầu, nếp nhăn giữa trán giãn ra một chút, nói: “Cách nghĩ của ta trước sau chỉ là cách nghĩ của ta.”

Hoa Hoài Tú thở dài, hắn vẫn chả thay đổi gì cả.

“Huống hồ, sát nhân thủy chung vẫn là sai.”

“Bộ Lâu Liêm là chưởng môn một phái,” Hoa Hoài Tú tiếp, “Thí dụ như sư đệ ngươi, biết rõ võ công sư phụ dạy có vấn đề, lại chỉ có thể ngấm ngầm căm giận chứ không dám nói ra. Không chỉ không thể vạch trần chân tướng, thời thời khắc khắc còn phải đề phòng thủ đoạn hãm hại tiếp theo. Nếu cậu ta là hung thủ, chẳng phải là do tự bảo vệ mình sao?”

Phàn Tế Cảnh: “Thế nhưng sư phụ vì sao phải giết đệ ấy?”

“Kỳ thực có một câu ta không biết có nên nói ra hay không.” Hoa Hoài Tú chậm rãi.

Phàn Tế Cảnh hai mắt sáng lấp lánh nhìn y.

“Chỉ sợ nói xong ngươi lại tức giận.”

Phàn Tế Cảnh nhãn tình thoáng ảm đạm: “Huynh lại muốn nói xấu sư phụ à?”

Hoa Hoài Tú nghe hắn nói thế, không khỏi thầm tính xem rốt cuộc mình đã nói xấu lão ta bao nhiêu lần rồi?

“Nếu là hữu dụng với án tử…” Phàn Tế Cảnh tự đấu tranh, “…thì nói hàm súc một chút.”

Hoa Hoài Tú một bên cân nhắc tiêu chuẩn của hàm súc, một bên chầm chậm thả chữ: “Ta cho rằng thế này, ân oán giữa hai người, có khả năng là lỗi một phía, cũng có khả năng là lỗi từ cả hai phía, thế nhưng nếu nhiều người khác nhau có nhiều loại ân oán khác nhau với cùng một kẻ, thì đại đa phần lỗi lầm hẳn đều xuất phát từ kẻ đó.”

Phàn Tế Cảnh nghe y nhiễu tới nhiễu lui, nhiễu tới hồ đồ triệt để, “Ý của biểu ca là sao?”

“Sư phụ ngươi, cách đối nhân xử thế có khả năng…” Hoa Hoài Tú vẫn nhớ là hắn muốn nghe lời hàm súc, nên mất cả buổi mới nặn ra được một câu, “… tuyệt đối không được hoan nghênh.”

Phàn Tế Cảnh vẫn bình tĩnh.

Hoa Hoài Tú nói tiếp: “Chí ít chúng ta đã biết, trong năm sư huynh đệ các ngươi, trừ ngươi ra, ai nấy đều có động cơ giết lão. Mà hai sư thúc của ngươi, tuy bên ngoài luôn mồm hô hào phải truy tìm hung thủ, nhưng hành vi cử chỉ của bọn họ cũng không giống thật tình muốn thay sư phụ ngươi chủ trì công đạo, ngược lại càng như là…”

“Càng như là thế nào?”

Hoa Hoài Tú trầm ngâm: “Như là ngư ông.”

“Ngư ông?”

“Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.” Hoa Hoài Tú nói. “Hiện tại cò đã ăn thịt trai, còn ngư ông thì lăm le nắm cổ cò.”

“Sư thúc bọn họ…” Phàn Tế Cảnh tựa muốn biện giải cái gì, mà lại biện giải không nổi.

Hoa Hoài Tú ngẫm nghĩ một lúc, bất ngờ nói: “Phải rồi, ta nhớ ngươi bảo ngươi có ba sư thúc. Còn một vị nữa đâu?”

“Một vị nữa là Biển sư thúc. Từ lúc ta còn rất nhỏ, sư thúc đã bế quan bất xuất, không quản thế tục nữa.” Phàn Tế Cảnh cau mày giải thích.

“Ngươi có biết nguyên do không?” Hoa Hoài Tú tự dưng có cảm giác nói không nên lời. Dường như mỗi một sự việc trong Cửu Hoa Phái đều có dính dáng tới Bộ Lâu Liêm đã chết kia. Lúc lão còn sinh tiền, từng việc từng việc đều như mầm mống bị chôn vùi dưới lòng đất, chờ lão chết rồi, mới thi nhau đâm chồi vươn lên gặp mặt trời.

Phàn Tế Cảnh trả lời: “Sư phụ bảo là Biển sư thúc trời sinh không ưa tranh đấu, sở dĩ không thích qua lại trong môn phái.”

“Môn phái các ngươi bộ có thứ gì để phải tranh đấu hử?” Hoa Hoài Tú cảm thấy trong lời của Bộ Lâu Liêm rất có khuất tất.

Phàn Tế Cảnh lần đầu nghe Bộ Lâu Liêm nói chuyện này không thấy vấn đề gì, giờ bị Hoa Hoài Tú hỏi vặn lại, mới cảm giác đúng thực có vài phần cổ quái.

Hoa Hoài Tú lắc đầu: “Ta cho rằng chúng ta vẫn chưa hề nắm được đầu mối chân chính.”

“Đầu mối chân chính?”

“Ví dụ như…” Y ngừng một chút, “Hung thủ đến tột cùng là có bao nhiêu người?”

Phàn Tể Cảnh sửng sốt.

“Hoặc ví dụ như…”

Một đệ tử phòng thủ núi Cửu Hoa vội vã chạy tới: “Phàn sư huynh, Hoa công tử.”

Phàn Tế Cảnh gần đây có tí thần hồn nát thần tính, khẩn trương hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Đệ tử Cửu Hoa Phái nói: “Ở bên ngoài có một vị cô nương muốn tìm Hoa công tử.”

“Cô nương?” Hai hàng mày tú mỹ của Hoa Hoài Tú nhăn thành một đường.

Phàn Tế Cảnh hỏi: “Cô nương ấy họ gì?”

Đệ tử đáp: “Họ Lữ.”

.

.

(1) nghi người trộm búa: Theo sách “Lã Thị Xuân Thu”, có người làm mất cây búa, nghi ngờ đứa trẻ hàng xóm ăn cắp, bèn thấy nhất cử nhất động của đứa trẻ đó đều có vẻ khả nghi. Hôm sau người này đào đất, tìm được cây búa bị mất, bấy giờ lại thấy mọi tư thế, hành vi, điệu bộ của đứa trẻ hàng xóm không có tí gì giống đứa ăn cắp cả.

.

4 phản hồi to “Phồn Hoa Ánh Tình Không – Chương 8”

  1. […] Phồn Hoa Ánh Tình Không – Chương 8 « Phi Thiên đã nói 19.05.2012 lúc 1:09 chiều […]

  2. Miu* said

    Ơ :O chàng mà cũng dịch đam mỹ sao? chàng lười

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: