Tôi mơ thấy cô ấy, một giấc mơ hỗn loạn. Hỗn loạn tới độ tỉnh dậy cảm thấy rất hoang mang, hoang mang quên cả buồn.

Tôi nói chuyện với bạn về tình yêu. Chị là người đã ly dị sau hai mươi năm sống cùng chồng và con, để theo đuổi một tình yêu. Tình yêu ấy đã tan vỡ, nhưng chị cũng không trở về như ngày cũ. Mà có lẽ chẳng ai trở về như ngày cũ sau một cuộc tình tê tâm liệt phế, không muốn, cũng không thể.

Tôi vẫn không ngừng tự hỏi, chín năm yêu cô ấy, cuối cùng tôi yêu điều gì. Tôi không còn mộng ảo nào về cô, dù mỗi lần gặp mặt vẫn xao động và luống cuống như thời niên thiếu. Tôi không còn sự gắn kết nào với cô, chín năm là cả thanh xuân của một đời người, nhưng thời gian thật sự gặp mặt, không tính những giấc mơ, thật ra còn không bằng một phần mười con số chín năm ấy. Tôi nghĩ tôi đã nỗ lực trong tình yêu này bằng tất cả những gì có thể, kiểu một đoạn trích cẩm hường của Tàu, rằng tôi đã đi chín mươi chín bước rồi, em của tôi, chỉ cần em bước thêm một bước thôi, là trăm năm hoà hợp. Nhưng thực ra, chín mươi chín bước của tôi, có khi chưa qua được nửa khoảng cách giữa cả hai, nên cô có bước tới một bước, hai bước, cuối cùng vẫn là lầm lỡ.

Tôi vẫn yêu cô ấy, dù chẳng thể giải thích được lý do. Mọi lý do đều thành quá hạn và mờ nhạt sau nhiều năm xa cách. Cô ấy thay đổi, bản thân tôi càng thay đổi. Tôi vẫn cho rằng tôi yêu cô ấy ở mọi thời điểm, và thật ra là đã làm đúng như thế. Nhưng cô ấy của ngọt ngào đa tình, của nghệ sĩ sống theo cảm hứng, của từng trải trong một người đàn bà đẹp và độc lập vào tuổi hai bảy, liệu có còn là hình bóng đã khiến tôi yêu và đợi dằng dẵng suốt một thời tuổi trẻ? Trong những giấc mơ, tôi đã chẳng thể phủ nhận, rằng ấn tượng của tiềm thức tôi phản ánh lại, vẫn luôn là con người của rất nhiều năm về trước. Của một dĩ vãng mà cả tôi và cô ấy đều đã đi qua.

tháng mười

14.10.2015

1.
Sài Gòn của tôi có dịu dàng với em không?

Cửa phật em vào có đem lại an bình cho tâm tưởng?

Bạn bè cũ gặp lại có bao phần vui, bao phần thương, bao phần ngần ngại?

Có hay bệnh vặt mùa trở trời? Đã quen được với nếp sống ở quê nhà sau chừng ấy năm xa cách chưa?

2.
Bốn ngày nữa là tròn một năm kể từ lúc em trở về, rồi lại ra đi một lần nữa.

Tôi vẫn sống cuộc đời của mình thảnh thơi tự do như thể chưa từng cần em ở lại.

Chỉ là đôi lúc yếu lòng, tự biết rằng bản thân vẫn dư thừa quá nhiều thương nhớ.

Liệu có lúc nào, em bất chợt nghĩ đến tôi không?

Tháng bảy

23.07.2015

1.

Tôi thường tự nhủ, kiếp trước chắc nợ con người ấy nhiều lắm, nên kiếp này dốc tim dốc gan ra mà trả. Hồi còn trẻ thì cứ mong kiếp này bắt người nợ lại mình, để có chết vẫn còn dây dưa thêm đời sau nữa. Nhưng hẳn là cái gì cũng có thời hạn, vì bước qua thêm một lần ly biệt, thì chỉ còn mong duyên đã cạn nợ đã dứt, đời đời kiếp kiếp vĩnh không gặp lại.

 

2.

Tháng bảy là tháng đặc biệt. Ngay cả thời điểm tôi cho rằng tôi đã đặt người vào dĩ vãng, thì vào một vài ngày của tháng bảy, tôi vẫn day dứt với câu hỏi người hiện tại thế nào.

Trong lá thư cuối cùng, tôi bảo, tình yêu dành cho người đã thành một thứ gì đấy rất unhealthy. Thật ra từ tôi muốn dùng là lệch lạc. Tôi đã không chờ được cho hết tháng bảy để gửi đi một lời chúc thành tâm và dịu dàng, như cách tôi cố gắng yêu người bao nhiêu năm nay (mặc dù thật ra đấy là một cách yêu sai lầm). Cả con người và tình cảm đều thay đổi và biến chất theo thời gian. Chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội tồn tại trong cuộc đời nhau một cách tường hoà và đẹp đẽ.

Tôi nhìn tháng bảy đang trôi những giọt cuối cùng, tâm trí phân liệt thành hai nửa. Có những thời điểm muốn quay đầu nối lại liên lạc, biết thừa là kiểu gì chả được đón nhận rồi vào list người tình cũ bạn lâu năm một sự tồn tại đặc biệt gì gì đó. Thế thì nhớ cũng gọi được một tiếng, cứ kiên nhẫn có khi tương lai sẽ thành một kết quả khác. Nhưng một nửa còn lại, dù bằng lý trí hay tình cảm, đều biết rõ hình ảnh của người trong tôi và tình cảm của chính bản thân tôi, đã lệch lạc và biến chất rồi. Cái kết tốt nhất là đoạn tuyệt hết thảy, để thời gian xoa dịu và lu mờ đi mọi tiêu cực. Nghĩ thì cảm thấy thật đau lòng, nhưng sự tồn tại của người trong cuộc đời tôi, đã mất đi mọi ý nghĩa tích cực của nó. Thà rằng biến mất triệt để khỏi cuộc đời nhau, xem như là giải thoát.

Tháng bảy này người lại đang ở trước một bước ngoặt, tôi thì vẫn chưa nguôi ngoai, tâm thần lung lay bất định. Cái gì là duyên? Cái gì là nợ? Người đã từng cầm kéo cắt một lần lại một lần, giờ cả tôi cũng cố gắng cắt đứt. Nhưng những gì vô hình vô dạng, vốn không thể nắm bắt, liệu có thể buông bỏ được không?

05.07.15

07.05.2015

Bởi vì không có ai là thiếu ai mà không sống được.

Đau thương đến mấy, bi ai đến mấy, nhắm mắt lại, mở mắt ra, đều đã là một ngày mới.

Tôi cứ nhớ mãi một câu thoại trong Tạ Trường Lưu: “Ta vẫn còn yêu người, nhưng trái tim này đã hoang vu mất rồi.”

Kể ra thì, không trải qua, quả thật không biết tiểu thuyết đều xuất phát từ đời sống.

image

1. Loving her is the pain of my heart.
And the pain of my mind.
She’s my curse.
The best thing that happened in my life.
Also the worst.

I wish myself to never see her again.
And I curse myself to never see her again.
Until death do me apart.
From memory.

(05.05.15)

2.
For now, even the love stories I read leave a bad taste on my tongue.

It’s exhausted. To fall deeply in sorrow and hatred for such a long-time wound. I should get used to it since years ago.

I told her, “you can’t open a bleeding wound for a try then say opps sorry not my cup of tea and leave.”

Even I myself get surprised at how badly I failed this time.

Hey myself, I wonder if things had been wrong since the very first beginning, 9 years ago.

image

3. The old piece.

— “thôi đừng nói chuyện yêu đương
anh tỉnh giấc nằm nhìn em ngủ
hình như thế cũng là quá đủ
ngoài trời gió rét căm căm”

– the moment you hold someone in your arms, knowing you never ever feel this happy in your whole life.

and then the person pour ice water on you. Cold from head to toes.

Then you may wonder, how long it takes for your hopeless heart to learn the lesson.

But may it be, never, since, “if this is wrong then I don’t want to do the right thing”, you murmur to yourself.

(02.20.15 – at the airport)

4.
now I learnt
the bitter way.
(05.06.15)

05.03.15

04.05.2015

I have thousand things that I want to say out,
But I can’t.
I have thousand things that I want to write down,
But I can’t.
I have this insane storm inside, that I need to kill so.
But I can’t.

It’s all about you.
At the same time it’s nothing about you.
But about how I borrow others’ words, songs, movies and stories.
To bury our story.
Or should I say.
To burn the chapter about you in my story.

It’s time to leave.

image

Mục lục

4| Hàng ngày của ảnh vệ
Đọc tiếp »

Thưa quý vị khán giả nghe đài, nhà đài đã trở lại, tuy nhiên không có câu chuyện hay nhân vật đặc sắc nào ở đây vì thị phi càng ngày càng nhảm và nhà đài đã chán ngấy rồi. Hôm nay nhà đài xin được giới thiệu chương trình mới có tên tư liệu lịch sử, được xuất xưởng nhân dịp nhà đài đi coi Star Trek: Into the Darkness bị hints đánh hồi nguyên hình tan xương nát thịt máu mũi máu miệng máu mắt chảy ròng ròng máu nào máu nấy rực rỡ bảy sắc cầu vồng. Mà Star Trek là gì? Là ông tổ, là cội nguồn, là khởi điểm cho fanfiction và slash, là fandom tiên phong mở ra con đường vạn kiếp bất phục chết không đất chôn cho bao nhiêu thế hệ Boys’ Love fangirls/fanboys/fanwhatever ngày ấy, bây giờ, và mai sau.

Chương trình được viết dựa trên vốn hiểu biết hạn hẹp sau mười mấy năm sống chết với nghề của nhà đài. Nếu có gì sơ sót sai lầm mong nhận được sự thông cảm và góp ý của các bạn. Không thông cảm mà góp ý cũng được, hay không góp ý mà thông cảm cũng được, nói chung cứ để tui thỏa cái sự phấn khích này cái đã~

Đọc tiếp »

Chống chỉ định các thiếu nữ lãng mạn có niềm tin vào Valentine~ :”>

Chủ yếu ghi lại cho bạn Vũ, để bạn hiểu 2 đứa khốn nạn của cuộc đời bạn yêu bạn đến như thế nào =))

——-

Đọc tiếp »

17.07.2012

Gạo ở đây có thứ mùi ngai ngái như bị ẩm, lúc nấu chín cũng không sực lên hương cơm chín tới thanh lành ấm áp, thứ mùi thơm rất êm khiến bao tử réo vang còn tâm tình thì dịu lại, khiến bữa cơm nhà ngon như một giấc ngủ say.

Mùi cơm vừa chín tới, vị béo đậm đà của đĩa trứng vịt chiên, sự mát lành của bó rau muống luộc kèm bát nước rau dầm sấu, vài múi bưởi ướp lạnh ngọt lịm, chén chè nhãn lồng hạt sen thơm nức, những thức giản dị tới tầm thường ấy, lại là nỗi nhớ nhung trường kỳ đằng đẵng, mà nhiều khi chính bản thân tôi cũng không nhận ra là mình đang có.
Cho tới khi nhấc nắp một nồi cơm vừa nấu, và nhăn mày vì cái mùi ngai ngái như bị ẩm của gạo vẫn còn chưa bay hết.

Sáng nay thức giấc vì nắng chiếu xiên nghiêng qua cửa sổ vào mặt. Dải nắng rất dài, băng ngang qua một cái bàn, mấy ô gạch, và cánh cửa quên khép.

Bỗng dưng lại thèm cảm giác của những ngày rong ruổi xưa cũ, khi mỗi bình minh bắt đầu là một hành trình mới, là một vùng đất xa lạ mà vẫn quen thương, là hơi khói thuốc rẻ tiền làm bạn suốt ngàn vạn bước chân không ngại mỏi, và sự cô đơn đầy tự do của một kẻ lữ hành vô danh tính.

Thật ra thì tôi vẫn chưa dừng lại. Nhưng ở giữa đất nước của những giấc mơ phù phiếm này, đáng tiếc lại không có giấc mơ của tôi. : ))

Ôi, nhớ.

Scarborough Fair

01.06.2012

Song by Simon & Garfunkel
Translated by me

.

Are you going to Scarborough Fair:
Parsley, sage, rosemary and thyme.
Remember me to one who lives there.
She once was a true love of mine.

Tell her to make me a cambric shirt:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
Without no seams nor needle work,
Then she’ll be a true love of mine.

Tell her to find me an acre of land:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
Between the salt water and the sea strand,
Then she’ll be a true love of mine.

Tell her to reap it with a sickle of leather:
Parsley, sage, rosemary and thyme;
And gather it all in a bunch of heather,
Then she’ll be a true love of mine.

*

Này ai đến chơi Phiên Chợ Phù Hoa,
Ngò, xô thơm, hương thảo và húng tây,
Nhớ gợi tôi với một người nơi ấy
Nàng, từng là tình yêu của đời tôi.

Hỏi nàng làm cho tôi chiếc áo lanh mềm
Ngò, xô thơm, hương thảo và húng tây,
Áo không thấy đường may hay mũi chỉ
Và nàng sẽ là tình yêu của đời tôi.

Hỏi nàng tìm cho tôi một mẫu đất bằng,
Ngò, xô thơm, hương thảo và húng tây,
Đất nằm giữa bờ biển và nước mặn,
Rồi nàng sẽ là tình yêu của đời tôi.

Bảo nàng gặt hái với một chiếc liềm da,
Ngò, xô thơm, hương thảo và húng tây,
Rồi đựng chúng bằng chùm hoa thạch thảo
Và nàng sẽ là tình yêu chân thực của đời tôi.

.

.

.

A memorial for a love, that died.

Brought along my heart. That now is wandering in the eternal desert.

Once upon a summer.

Xu Thiên Dẫn

Tác giả: Live

Dịch: Phi Thiên

Mục lục: link

.

Tự

Trời mênh mông xanh liền một dải, rồng thần uốn lượn hạ xuống đất. Một nam tử thân cao thẳng tắp, tay chắp sau lưng, ngẩng mặt nhìn trời, thu hết bao la vào mắt.

Cành cao vàng anh hót, người chuyển mắt xem chim, một ngón tay vươn lên.

Chim con như có thần, xòe cánh sà xuống, nhẹ đậu trên đầu ngón tay hơi gập.

Gió lùa lá cây xào xà xào xạc, bóng lá lấp loáng trên gương mặt uy nghiêm. Vàng anh nhỏ nhoi mới sinh chưa bao lâu, nào biết sợ là gì, đậu vững trên ngón tay liền nghiêng mỏ rỉa rỉa bộ lông óng mượt, rất mực khờ khạo.

Dạn dĩ như thế, cư nhiên không làm nam tử áo đen phật lòng.

Hắn thoáng hạ mi, chăm chú xem con chim con lớn mật, ngón tay còn cố ý gẩy gẩy đùa nghịch. Vàng anh cất tiếng véo von êm tai, giữa nền xanh vời vợi tịch mịch, giữa rì rào tàng cây của những thân tùng lớn, càng thêm phần linh động.

Đọc tiếp »